Đụng mô ngủ nấy
Ngủ được mọi lúc mọi nơi, mình nghĩ, cũng là một thứ của cải.
Viết cái này lúc đang ngồi đợi máy bay ở sân bay Hong Kong.
Ngủ mọi lúc mọi nơi là đặc điểm nhận dạng của mình. Hôm bay từ Vancouver về Hong Kong mất mười lăm tiếng, mình coi hai bộ phim, đọc mười trang sách, và đánh một mạch ba giấc.
Lúc máy bay hạ cánh mình mơ màng biết, nhưng không quan tâm, ngủ tiếp. Bà con lục đục lấy hành lý xuống hết, mình cũng không hề hay. Đến lúc tiếp viên thấy một người nằm chèo queo trên ghế, lấy khăn trùm kín mặt, mới lại đập mình dậy. Mình lật đật xỏ dép, không kịp cài quai, chạy xuống trong ánh mắt ngỡ ngàng của đám tiếp viên.
Kể ra thì buồn cười, nhưng mình nghĩ cái tính ngủ được mọi lúc mọi nơi cũng là một thứ của cải. Nó nói lên một điều: trong người không có gì cấn cá quá đến mức mất ngủ. Đi đâu, ngồi đâu, đặt lưng xuống là ngủ được, ấy là cái tâm nó nhẹ. Mà cái nhẹ đó, mình luyện được cũng không phải một sớm một chiều.